Sáng Saigon, ly espresso thơm lừng. Andrea Motis biêng biếng nhả từng lời của Summertime như từng ngụm trà đá mát lạnh. Thì ra mùa hè đang đến.
Không ai biết rõ trà đá có tự bao giờ nhưng ai ai cũng công nhận rằng trà đá là đặc sản của đất Saigon.
Saigon là mảnh đất chứa đầy chữ tình, tình người, tình đất, tình cho không, hổng cần trả lại. Ai đến đây cũng muốn ở lại. Ai đi rồi đều cảm thấy nhớ thương.
Bước vào một tiệm cà phê hay một tiệm ăn ở Saigon, món đầu tiên mà khách được phục vụ phải là ly trà đá mát lạnh.
Nếu tiệm nào không phục vụ trà đá, chắc hẳn họ không phải là người Saigon, hoặc họ đang muốn mang một sắc thái văn hóa nơi khác vào Saigon.
Người Saigon vào tiệm thích uống trà đá vì sợ tốn tiền mua thêm chai nước? Không. Đơn giản vì trà đá là một nét văn hóa, không phân biệt chốn bình dân hay nơi sang trọng, là đặc sản, là quyền lợi của khách.
Ở Continental Shelf danh tiếng hơn trăm năm, khách được tận tình phục vụ trà đá thoải mái. Những ngày hè nắng oi ả, dọc các con đường Saigon, bạn vẫn thường thấy những bình nước trà đá lặng lẽ đứng bên lề đường, đầy chữ tình.
Ở những nơi bình dân đó, vẫn có trà đá, miễn phí. Nhiều lúc, tui tự hỏi, tại sao ở những tiệm cafe sang chảnh giá cao ngất trời, họ lại tiếc chi ly trà đá đã quá thân thiện của đất và người Saigon?
Những nơi đó, có lẽ, bạn vẫn đến vì bạn không quan tâm và vì nó sang chảnh. Nhưng với tui, vì họ đánh mất hoặc xem thường một nét văn hóa đẹp của Saigon, nên tui tránh.
Trên đây là cảm nhận riêng, là góc nhìn cá nhân. Tức là góc nhìn từ dưới giếng nhìn lên. Ngoài kia bao la, anh chị có các góc nhìn hay hơn. Xin chia sẻ.


