ĐÊM TRẮNG

Saigon ban ngày thật náo nhiệt và ồn ã nhưng khi đêm về khuya thì thành phố trở nên lặng lẽ và âm trầm. Lang thang Saigon về đêm cho tôi những cảm xúc đa màu của cuộc sống.

Khi thành phố hào nhoáng đang từ từ vào giấc cũng là lúc có một thành phố khác dần dần xuất hiện. Phố đêm uể oải giăng lên những ánh đèn mờ cao thấp. Từng mảnh ghép cuộc đời của các số phận cứ nép vào nhau, đan xen, nương tựa và dạt trôi.

Phố đêm vẫn miệt mài đào kiếm những đồng tiền rơi rớt, cẩn thận bỏ vào bao, nặng nề ốm yếu đạp xe đi.

Phố đêm vẫn xào xạc quét gom những bữa ăn. Âm thanh cứ đều đặn ru ngủ những hàng cây và con đường.

Phố đêm vẫn quen với những âm thanh lốc cốc. Tô mì gõ nhỏ xíu nhưng cũng đủ làm ấm lòng bao kẻ đi đêm.

Phố đêm vẫn kiên nhẫn vắt vẻo trên yên, chờ đợi những người xa lạ. Ngái ngủ nhưng không quên nói lời cám ơn những khoản bo cho cuốc xe. Khỏi thối.

Phố đêm vẫn co ro trên thềm, mặc cho đàn chuột dập dìu qua lại dắt nhau đi dự tiệc sát bên.

Phố đêm vẫn nhẫn nhục, thập thò đứng chờ những đồng tiền ân ái vội vã. Thời virus tung cụa tàn nhẫn cướp đi những manh áo đẫm sương.

Phố đêm vẫn loạng choạng, nồng nặc, phóng đi bất cẩn. Tiếng rú ga làm rách toang màn đêm đang ngái ngủ.

Phố đêm vẫn thức với quán nhỏ vắng người. Cô chủ xanh xao, mắt nhìn theo những ánh đèn loang lỗ.

Saigon quá đỗi bao dung. Saigon ôm trọn bao phận người. Chẳng bao giờ Saigon biết phân biệt sang hèn.

Khi cây cỏ khẽ rung rinh, thành phố thức dậy. Muôn vật lắng nghe tiếng chuông chùa ngân nga, hòa cùng tiếng chuông nhà thờ thánh thót.

Bình minh đang lên. Một ngày mới bắt đầu.

Xem Facebook

Photo by Khang Hoang
Photo by Unknown
Photo by me
Photo by Unknown
Photo by me
Photo: Bao Tuoi Tre

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *