BẢN QUYỀN

Tôn trọng bản quyền là thể hiện tư tưởng văn minh. Xã hội càng phát triển thì việc tôn trọng bản quyền càng rõ nét và được quan tâm đúng mức.

Một kỹ sư CNTT viết ra một phần mềm thì người ấy sở hữu phần mềm đó. Trong phần mềm của anh ta nếu có sử dụng hình ảnh của người khác thì anh ta phải xin phép hoặc mua.

Một nhạc sỹ sáng tác một bài hát thì người ấy sở hữu bài hát đó. Nếu nhạc sỹ ấy có dùng lời (lyrics) của người khác thì anh ta phải xin phép hoặc mua.

Một nhà văn sáng tác một tác phẩm văn học thì người ấy sở hữu tác phẩm đó. Nếu trong tác phẩm của anh ấy có sử dụng hình ảnh của người khác thì anh ta phải xin phép hoặc mua.

Một nhà thiết kế tạo mẫu sáng tác ra một tác phẩm hay sản phẩm đồ họa thì người ấy sở hữu những sáng tạo đó. Nếu anh ta cần tư liệu thì phải xin phép hoặc tìm mua.

Một nhiếp ảnh gia sáng tác ra những bức ảnh thì người ấy sở hữu những bức ảnh đó. Nếu trong sáng tác của anh ấy có người mẫu thì phải mượn hoặc thuê người mẫu (chuyên nghiệp hoặc không chuyên).

Vấn đề phát sinh từ đây. Nếu trong ảnh có người mẫu thì nhiếp ảnh gia phải được sự đồng ý của người mẫu đó cho phép chụp.

Nếu nhiếp ảnh gia chụp người mẫu mà không xin phép thì NAG có được sử dụng các bức ảnh đó vào mục đích thương mại hoặc đưa bức ảnh ra công chúng không?

Một NAG bắt gặp một bà bán hàng rong ở lề đường và đưa máy ảnh lên chụp, hoàn toàn không xin phép. Thậm chí nhân vật trong ảnh không hề hay biết mình “được, bị” chụp. Hai người chẳng bao giờ gặp lại nhau nữa. NAG sau đó mang bức ảnh này đi bán. Liệu NAG kia có vi phạm vào điều luật nào đó liên quan đến quyền riêng tư, bản quyền hay sở hữu trí tuệ không?

Tui giả sử bà bán hàng đòi quyền lợi như những người mẫu chuyên nghiệp thì vấn đề phải được xử lý thế nào? Xin các cao nhơn chỉ giáo. Đa tạ.

Xem Facebook

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *