NHÓP NHÉP

Vừa kịp làm mấy ngụm trà đá mát lạnh, tui khoan khoái lôi máy điện thoại ra tính bấm mấy cuộc rủ rê chiến hữu thì nàng xuất hiện.

Đánh mông cái phịch xuống chiếc ghế sau lưng tui, nàng sột soạt lôi hộp đồ ăn ra. Từ đây, bắt đầu phát ra một mớ các loại âm thanh phồn thực, càng lúc càng lớn dần.

Chưa bao giờ trong đời tui lại phải vừa ngồi cạnh bên một nàng vừa cầu mong nàng ăn thiệt ngon, ăn thiệt chậm, ăn thiệt khẽ, ăn không bị sặc. Vì nàng mà sặc thì cái hỗn hợp nhóp nhép trong miệng nàng chắc sẽ phun tứ tung đầy… lưng tui. Kakaka… Ớn!

Miệng vừa nhai, tay vừa lướt điện thoại, nàng alo: “Chị đang chờ học sinh đến. Lát nữa dạy xong chị gọi lại.” (À, thì ra, nàng là cô giáo.)

Vài giây sau, nàng lại tranh thủ vừa lùa thức ăn, vừa alo: “… … Hôm qua tao có hẹn nó mà nó đéo đến. … … ”

Nghe đến đây, tui bừng tỉnh cả người, mặc dù chưa kịp có tý cà phê nào. Tui vội vàng uống đại vài giọt cà phê rồi lật đật đứng dậy, xách dép chuồn lẹ.

Thực ra là cà phê chỗ này rất ngon và thơm. Chỉ là sáng nay tui bị cô ráo hớp hồn mất thôi.

Vừa dắt xe ra, tui vừa lèm bèm trong đầu: Hèn chi học sinh thì oánh nhau chí chóe, nói tục, chửi thề ỏm tỏi. Thi cử thì gian lận từ điểm zero thành thủ khoa. Anh ngọng đi rồi. Anh gì mới đến, nghe đồn là tu nghiệp post doctor, nghiên cứu chuyên sâu về Trung Quốc, ở… tận đại học Ha Vợt về.

Xem Facebook

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *