HÀNG RONG

Vi rút tung kẩu hoành hành tàn sát khắp nơi trên thế giới hơn một năm rưỡi qua vẫn chưa dứt. Trong gần một tháng nay, cơn đại dịch đột ngột bùng phát ở TPHCM, khiến cho người người lao đao, nhà nhà điêu đứng.

Con hẻm nhà tui thường ngày rộn ràng sống động với các tiếng rao hàng rong. Họ đem đến con hẻm này vô số sắc thái giọng nói từ các miền của đất nước.

Sáng sớm 6 giờ chị bánh mì xe đạp điện mở hàng con hẻm với tiếng rao giọng Bình Định “Bánh mì nóng đây. Bánh mì đặc ruột đây!” Đó là món điểm tâm khá bén với sữa đặc có đường và chút bơ quẹt nhẹ. 

Khi chị bánh mì chưa đi hết con hẻm thì tiếng rao “Bưởi, khoai lang, lạc, dưa hấu đây” của anh mũ cối vang lên đầu hẻm. 

“Số… đây…” là tiếng rao gầy ốm vừa đủ nghe mà chưa ngày nào tôi thấy vắng, dù nắng hay mưa. Mà nắng hay mưa thì mấy công ty phát hành vé số họ đâu quan tâm. Các thân phận nghèo khó như bà vẫn đi đều đặn. 

Chừng 8 giờ sáng, thỉnh thoảng cứ vài hôm một lần là xuất hiện tiếng xe đạp cọc cạch kèm tiếng rao trầm bổng “Mài dao, mài kéo… Mài dao, mài kéo…” Nhiều lúc tui nghĩ trong bụng, đàn bà phụ nữ ở nhà một mình có dám kêu ổng vô nhà mài dao không ta? 

Như có giao kèo, khi ông mài dao vừa đi thì tiếng rao của ông lạc xoong cũng chạy dài từ đầu hẻm đến cuối hẻm. “Âm ly, vi tính là mua. Máy may là mua. Đồng hồ treo tường, đồng hồ ô đô là mua”. Nhiều lúc nghe không rõ, tui cứ tưởng ổng rao “máy bay là mua”, “đồng hồ ô tô là mua”. Mua cả máy bay thì không phải là dạng vừa. 

“Cha…ai ba…án” Mặc dù chị rao bán chai nhưng thực ra là đi mua ve chai. Đi mua có lẽ không được nhiều bằng khều ở những bịch rác dọc con hẻm. Có lần tui thấy chỉ với ông gom rác gây nhau. “Cái này của tui!” “Cái này của tao!”. Những thứ người này bỏ đi lại là những thứ người khác giành nhau.

Trong số những tiếng rao, tui có ấn tượng nhất là tiếng rao của anh ba gác bán rau củ. Ảnh bán đủ thứ rau, từ rau má, rau muống, rau ngò, hành, hẹ, cải, dền, cần… cho đến khổ qua, mướp ngọt, su hào, dưa leo, chanh, cam, chuối… Anh này đen đúa và ốm nhom nhưng giọng rao thì lại lảnh lót, nhấn nhá, nghe rất vui tai. Ảnh lại thích chơi chữ khi rao, như “Su hành hạ ngò khổ quá. Má muống leo.” Ảnh hay chở thằng con đi theo. Nó ngồi trên xe, dưới cây dù. Mặt nó lúc nào cũng cười cười gật gật. Nó bị down. Những khi không có khách, hai cha con ảnh nói chuyện với nhau rất dễ thương. 

Hơn ba tuần nay, những tiếng rao quen thuộc đó vắng hẳn. 

Xem Facebook

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *