Công việc kiếm sống của tui là thiết kế website và triển khai các chiến lược digital marketing cho các khách hàng. Nhỏ to gì tui đều nhận làm ráo.
Khách hàng chính của tui là các nhãn hàng bia. Hiện tại là Bia Hà Nội. Trước đây là Tiger Beer, Heineken, Larue, Sư Tử Trắng… Mặc dù công việc hàng ngày luôn gắn bó với bia nhưng tui lại ít uống bia. Có lẽ do bụng nhỏ, uống hoài hổng say. Mà uống hổng say thì uổng bia lắm. Vậy nên, vài lon là vừa.
Không bia bọt thì cũng phải có món gì đó bù lại. Vậy là tui lọ mọ làm quen với cà phê. Tuy đã lê la với cà phê hơn chục năm nay rồi nhưng tui chưa biết phân biệt được đâu là cà phê ngon, đâu là cà phê dở. Nào là arabica, robusta, cu li, cầu đất, pha phin, pha máy, pha vợt… tui mù tịt.
Trước đây tui hay uống cà phê sữa đá. Sau đó tui đổi qua cà phê đá có đường. Giờ thì tui hợp với espresso không đường. Cà phê nào ngon hay dở, tui chịu. Tui thấy hạp thì uống thôi.
Nhờ cái tính dễ chịu nên tui hổng kén. Chỉ cần một ít hạt bỏ vào máy rồi ấn nút, hương thơm tỏa ra ngào ngạt và dòng cà phê nâu nâu xè xè chảy ra ly là phấn khích rùi.
Tui thích nhất là những ngụm cà phê đầu tiên. Nó có vị hơi đăng đắng và sau đó từ từ chuyển qua vị hơi chua chua. Hương thơm mộc từ ngoài vào rồi lại từ trong ra, chiếm hết không gian cơ thể.
Với tui, thưởng thức cà phê không chỉ bằng mũi và miệng, mà còn bằng mắt. Nhìn ly espresso nhỏ xíu được phủ một lớp bọt ngà ngà là hai mắt tui sáng lên, chòang tỉnh.
Các anh rành về cà phê, biết chỗ nào có cà phê ngon, hướng dẫn tui thưởng thức với nghen. Cảm tạ!

