Givral là một trong 4 tiệm cafe lừng danh ở trung tâm Saigon, cả trước và sau 1975. Ba tiệm còn lại là Brodard, La Pagode và Continental Shelf. Tất cả đều nằm trên một đoạn đường sang trọng bậc nhất Saigon – đường Tự Do.
Từ một góc rất đẹp của tòa nhà Eden, Givral một thời mang bao ký ức của Saigon và của giới ký giả quốc tế, hàng ngày nhìn qua nhà hát Opera…
Những năm cuối thập niên 1980, lúc còn là học sinh sinh viên, tui nghèo kiết xác. Cứ cuối tuần rảnh rỗi là tui lọc cọc đạp xe từ Chợ Lớn ra Saigon chơi. Lúc đó tui chỉ dám ngồi ở các bậc thềm nhà hát Opera, nhìn thiên hạ qua lại, vào ra Givral. Lòng man mác, đầu nghĩ ngợi xa xăm… ước gì…
Những năm đầu thập niên 1990, vài lần một tuần, tui thường ngồi uống cà phê ở Givral vào buổi sáng, một mình. Sau khi thưởng thức cà phê xong, tui rảo bước dọc các con đường quanh khu vực trung tâm hoặc ghé vào thương xá Tax, gặp và trò chuyện với nhiều người. Trưa về văn phòng, tui soạn Packing List và B/L.
Tối đến, tui thường cùng bạn bè đồng nghiệp lai rai một hai chai bia và nghe nhạc ở café Paloma. Thời đó, ca sỹ Trần Đức vừa chơi piano vừa hát các bài pop đầu bảng, như bài “Said I loved you, then I died”, rất hay
.
Tiếc thay, đến đầu thế kỷ 21, trào lưu “phá cũ – phủ mới” ở Việt Nam đã hăng hái tiễn đưa những tiệm café tên tuổi này về dĩ vãng hoặc khiến cho họ phải ngậm ngùi dọn đi nơi khác. Dân Saigon, ai cũng tiếc nuối!
Thập niên 2010 tòa nhà vincom trồi lên đã xóa sổ Eden building cũ kỹ, nhem nhuốc. Eden là nơi mà tui hay lui tới tìm mua sách báo cũ, để trau dồi tiếng Anh.
Ngày nay, từ Continental Shelf nhìn qua, không còn Eden hay Givral ở đó nữa. Thay vào đó là những cửa tiệm đồ hiệu sang trọng, đắt tiền, vô hồn và xa lạ.




