Sáng sớm nay tui ngồi cà phê đầu hẻm, tình cờ nghe được câu chuyện thú vị giữa ông và cháu. Tui tạm đặt cho câu chuyện này cái tên là “Biết Ơn” cho dễ nhớ.
Cụ nói chậm rãi, trầm ấm. Thằng cháu lơ đãng lắng nghe. Nhưng tui lại chăm chú nghe lóm. Giờ cố nhớ để gõ lại hầu chuyện các anh chị.
“… Cháu có biết, ly cà phê mà ông đang uống, phải qua bao nhiêu người mới có được không? Nhiều lắm cháu à. Nào là chủ quán kiêm pha chế nè. Rồi người chế biến rang xay cà phê nè. Rồi thương gia và người vận chuyển nè. Rồi người trồng nè… Ta phải biết ơn những người đó, cháu nhé.
… Cháu có biết mỗi bữa điểm tâm sáng của cháu là công lao của những ai không? Mẹ cháu phải dậy sớm, sửa soạn bữa ăn ngon, và gửi gắm vào đó bao tình thương cho gia đình. Cha cháu hàng ngày đi làm để gia đình luôn có những bữa điểm tâm như cháu thấy. Cháu phải biết ơn mẹ cha, cháu nhé.
… Cháu có biết, hàng đêm, sau khi cháu đã ngon giấc thì mẹ cháu vẫn còn thức lo cho cháu cái áo cái quần để sáng mai cháu mặc đi học. Cha cháu vẫn còn ngồi đó bên chồng hồ sơ, kiểm tra cho kịp để mai đi họp. Cháu phải biết ơn, cháu nhé.
… Cháu có biết, để cháu học tốt và thu nhận được nhiều kiến thức, cô thầy của cháu phải dành nhiều thời gian để cẩn thận soạn giáo án? Để cháu có được một môi trường học tốt là công sức và tâm huyết của nhiều người. Đó là chú bảo vệ, anh giữ xe, cô bảo mẫu, bà đầu bếp, chị văn phòng, giáo viên, hiệu trưởng… Cháu phải ghi ơn, cháu nhé.
… Còn vô số điều trong cuộc sống của cháu mà cháu phải luôn nhận biết để cám ơn, để biết ơn, cháu nhé. … Hãy làm một người sống biết ơn, sâu sắc. Đừng hời hợt. Cháu nhớ nhé. Thôi, ông cháu mình về đi, nắng rồi.”
Tui cũng lật đật đứng dậy, trả tiền cà phê và đi làm. Vừa đi vừa miên man suy nghĩ. Thì ra lâu nay mình sống hời hợt quá. Mỗi lần chạy chiếc xe cổ như chiếc Citroen 2CV là tui chỉ biết tận hưởng cảm giác sung sướng ích kỷ. Chưa bao giờ tui để tâm đến việc nghĩ xem ai làm ra chiếc xe này, ai sửa chữa mỗi khi xe hư hỏng… Thì ra lâu nay mình sống hời hợt quá.

