Saigon đông đúc, lúc nhúc xe cộ. Mùa hè chưa tới mà nắng nóng như chảo mì xào A Lủ dưới Chợ Lớn. Cái nóng và khói bụi là thứ đặc sản kinh dị nhưng khi cộng thêm tiếng còi xe kêu la inh ỏi nữa thì chúng ta có bộ ô nhiễm đầy đủ nhứt.
Khi xưa, xưa lắc, xưa lơ, người ta phát minh ra cái chuông xe, rồi cái còi xe, là nhằm giúp báo hiệu cho nhau khi có nguy hiểm để mọi người chú ý, xử lý.
Nay, người ta dùng còi để tranh giành chạy lên trước, chen lên hàng đầu. Hàng đầu rồi lại đi đâu? Đi đâu cũng được, miễn lên hàng đầu!
Ở Saigon, và cả ở Hà Nội, người ta bấm còi xe vào bất cứ lúc nào, ở bất cứ chỗ nào, chẳng cần lý do gì ráo. Mình thích thì bấm còi thôi. Đèn đỏ còn vài giây cũng bấm còi hối thúc. Chột dạ hay sao mà gấp thía! Kẹt xe cũng bấm còi peng peng. Mấy ông xe hơi chạy làn giữa là làn hỗn hợp cũng bấm còi ầm ĩ để đuổi xe máy dạt qua làn phải (bó tay!).
Có nhiều bi hài xảy ra với tiếng còi vô duyên. Có anh kia vì bị taxi bấm còi te te sau lưng, bực quá hóa điên, dừng xe lại, rút gậy ra phang cho taxi mấy phát.
Hôm nọ tui thấy một anh bấm còi búa xua ở giao lộ đèn đỏ. Một anh phía trước chịu hết nổi, xuống xe, lao tới túm cổ anh còi, hỏi: “Đ…Me, mày có biết bố mày bị điếc không mà bấm còi nhiều thế?”. Anh còi sợ té đ@’i: “Dạ, em xin lỗi anh. Em bị… đui đột xuất nên không nhìn thấy anh ạ.
“Tiếng còi của chiếc xe Citroen DS19 bên dưới nghe rất ngộ. Tiếng nó như tiếng ếch kêu dụ bạn tình, oạp oạp. Mỗi lần nghe, ai cũng ngoái cổ lại dòm rồi… cười… hahaha. Sảng khoái chứ không khó chịu.

