THẰNG THÉ

Xem phần 1

… Anh Lam không còn giành ăn với thằng Thé nữa. Nhờ đó mà vóc dáng thằng Thé có da có thịt hơn và nó cũng trở nên vui vẻ tự tin hơn trước.

Khoảng vào năm 1985, gia đình tôi dọn hết đồ đạc, chất lên một chiếc xe Lambro 550, chuyển đến khu kinh tế mới thuộc ngoại ô Saigon sinh sống. Đó là vào giai đoạn kinh tế cả nước cực kỳ khó khăn do bị cấm vận và chính sách ngăn sông cấm chợ gây ra. 

Ở chốn nước phèn lạ lẫm, chúng tôi phải làm đủ thứ “nghề” để tồn tại, từ việc đi mua cây bạch đàn để chẻ củi đem lên Chợ Lớn bán, cho đến buôn lậu gạo, đậu phộng, thuốc lá… Nghe từ buôn lậu có vẻ “mánh lới” chứ thực ra mỗi lần chỉ chở được một hai dạ gạo hoặc đậu phộng bằng xe đạp thồ. 

Làm ngày nào xào ngày đó. Có bữa bị bắt, mất sạch vốn! Cả nhà đói meo mấy ngày. Cũng nhờ lòng tốt của một số bạn hàng cho mượn tiền đi tiếp nên gia đình tôi cũng sống sót qua cơn đói khổ. 

Do phải bươn chải với cuộc sống, tôi quên hẳn chuyện hai anh em thằng Thé và cũng không có dịp gặp lại nó… Mới đó mà cũng hơn ba con giáp.  

Cách đây ba tháng, tôi với bốn bạn trong công ty đi thuyết trình dự án Digital Marketing cho một công ty khá lớn có văn phòng ở tòa nhà Bitexco. Buổi thuyết trình bao gồm ba phần, kéo dài trong hai tiếng rưỡi với sự tham gia của năm người bên tôi và năm người bên khách hàng. 

Khi chúng tôi và các nhân vật khách hàng đã yên chỗ thì vị giám đốc mới tất tả bước vào, vừa bắt tay từng người vừa trao danh thiếp. Tôi bắt tay vị giám đốc và cầm danh thiếp liếc đọc nhanh. 
Hoàng Văn Thé – CEO 

Thoáng nghĩ trong đầu và nhìn sâu vào mắt vị giám đốc, tôi buột miệng: 
– Thằng Thé hả mày? 
– Thằng Tuấn đây sao?
Chúng tôi ôm chầm lấy nhau trước sự ngỡ ngàng của mọi người trong phòng họp. 

Sau buổi họp, hai anh em chúng tôi tản bộ ra Continental uống cà phê để ôn chuyện thời ấu thơ và tâm sự chuyện của mấy mươi năm qua. 

Từ bữa suýt chết đuối, anh Lam trở nên trầm cảm, ít nói và thường ngồi suy tư. Tính tình ảnh ngày càng trở nên cộc cằn khó đoán. Có lẽ do ảnh bị sốc tâm lý cộng với tính cách yếu đuối nên mới bị như vậy. 

Vì bị trầm cảm, ảnh làm bạn với những cơn say để tìm sự nguôi ngoai. Ngày nào ảnh cũng chếnh choáng hơi men từ trưa đến tối. Mỗi lần say xỉn là ảnh quậy phá tanh banh nhà. Quậy phá trong nhà không đã, ảnh quay ra gây sự với chòm xóm. Nhiều lần bị công an ấp bắt nhốt cho muỗi chích cả đêm mà ảnh cũng không ngán. 

Dì Hai rất khổ tâm. Ngày nào dì cũng khóc. Dì vừa phải đi làm nuôi cả nhà vừa phải lo trả tiền rượu cho ảnh. Tiền làm không đủ nên có đồ gì trong nhà có giá một chút là dì phải bán hết. Cuối cùng, cái gì đến cũng phải đến. Miếng đất ông bà để lại, dì đành cắn răng bán rẻ cho ông chủ tịch xã, chỉ chừa lại vừa đủ cất cái chòi nhỏ để ở. 

Năm đó mùa hè khá oi bức. Chiều tối đi nhậu về, do nóng quá, anh Lam nhảy xuống ao tắm. Trưa hôm sau mọi người mới vớt ảnh lên được. Có lẽ dì Hai đã khô nước mắt vì khóc bao năm nay. Dì thương anh Lam lắm nhưng dì không còn nước mắt nữa!

Dì Hai lên Saigon sống với thằng Thé đến nay. Nó lo cho dì không thiếu thứ gì. Những năm tháng tuổi xuân cơ cực của dì nay về già đã được bù đắp. Chỉ còn một điều làm dì day dứt mỗi ngày. Đó là thằng Thé, kết quả của cuộc tình dang dở của dì, đến nay tuổi gần bốn con giáp rồi mà vẫn chưa chịu lấy vợ. Thêm vài năm nữa chắc bộ đồ nghề của nó bị đơ luôn quá! 

Trong friend list của tôi có chị nào trên dưới tứ tuần mà chưa chồng hoặc thôi chồng rồi cũng được, nếu ưng thì comment bên dưới để tôi mai mối thằng Thé anh của tôi cho nhé.   

Chắc cũng còn phải chờ vài tuần nữa mới giới thiệu gặp trực tiếp được vì mấy hôm nay Saigon bị giãn cách do con ccp wuhan novel coronavirus hoành hành.

Saigon, 25/06/2021

Xem Facebook

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *