CHÂN KHÔNG

Thằng Chân bạn tui tướng tá phốp pháp, tính tình ngổ ngáo. Nó là con chú thím Ba Tòng ở cuối xóm. Năm nó lên mười ba tuổi, nhà nó bị nhà nước đánh tư sản nên mất hết ruộng đất, máy móc và nhà xưởng. Vì uất ức quá nên chú Ba trộn ký đường uống hết chai DDT sau khi đã cạn mấy xị đế.

Nhà chỉ còn hai mẹ con, sẵn có máu ngang tàng nên thằng Chân không thèm nghe lời ai. Suốt ngày nó lêu lỏng, giao du với mấy đứa đại ca ngoài thị trấn. Tuần sáu ngày học thì nó trốn học hết hai ba ngày.

Có lần trên đường đi học về, tui bị đám xóm trên chặn đường đòi oánh. May mắn, thằng Chân vừa đi tới. Nó trợn mắt dợt cho đám xóm trên một trận má nhìn không ra. Từ hôm đó, tui với nó chơi thân với nhau.

Hồi nhỏ lúc sáu bảy tuổi gì đó, nó bị té giếng. Hên cho nó, chú Ba thấy kịp. Từ hôm đó tính tình nó dần dần khác hẳn. Trước đó nó ngoan lắm. Có lẽ do bị té giếng lúc nhỏ nên sau này đi học nó học không vô. Nó học trước quên sau. Thành ra nó cảm thấy mặc cảm nên chán học.

Mặc dù tính tình của thằng Chân trái ngược hẳn với tính tình của tui nhưng tụi tui chơi rất thân với nhau. Nó bảo kê cho tui không bị đám xóm trên ăn hiếp. Tui chỉ bài cho nó học để nó không bị lưu ban học đúp năm nào.

Mùa hè cuối năm học lớp chín, mỗi lần có mưa rào là đám trẻ xóm tui la hét rủ nhau chạy lung tung tắm mưa. Có một lần, trời mưa to như trút nước và sấm chớp rền trời. Tụi tui rượt nhau chạy dưới mưa giông ra ngoài đồng. Thằng Chân cao to chạy lẹ nên nó vù một cái ra tới gốc cây dầu cao chơ vơ giữa đồng trống. Khi chúng tôi còn cách nó mấy chục thước thì một tia chớp ngoằn ngoèo sáng lóe xẹt từ trên cao xuống ngọn cây dầu kèm theo tiếng nổ long trời. Ngọn cây dầu gãy tung tóe, cháy đen thui. Thằng Chân nằm bất tỉnh dưới gốc cây, quần áo tả tơi, lấm lem bùn đất. Chờ rất lâu sau nó mới tỉnh dậy. Tụi tui hỏi nó cái gì nó cũng lắc đầu ngơ ngác.

Vì bị sét đánh nên thằng Chân bị lãng tai và quên hầu hết mọi thứ. Nó quên tên nó, quên luôn mẹ nó là ai. Thím Ba xin cho nó vào một ngôi chùa nhỏ để ở. Nó được các sư thầy tận tình chăm sóc, châm cứu và dạy tụng kinh, hành thiền hàng ngày. Dần dần, qua nhiều năm kiên nhẫn chữa trị, tai nó bắt đầu nghe lại bình thường và nó nhớ lại được nhiều thứ.

Nhờ chịu khó tu tâm dưỡng tính và đạt nhiều tinh tấn, năm năm sau, nó được thầy trụ trì làm lễ đặt pháp danh. Thầy đặt pháp danh là Thích Chân Không. Hôm đó là ngày đặc biệt, thằng Chân chính thức xuống tóc, xuất gia tu tập. Chân Không phát nguyện ở lại chùa để tu hành cho đến ngày đắc đạo. Chân Không đã gặp được nhân duyên của mình ở chốn hương trầm thanh tịnh.

Dĩ nhiên, từ dạo đó, mỗi khi lên chùa, tui tụi gặp Chân là xưng Thầy Chân chứ không còn gọi thằng nữa. Thầy luôn chúc tụi tui thường an lạc. Nhờ ở trong chùa và hành thiền đều đặn, Chân Không trông hồng hào, thân ý tràn đầy tâm khí và có ánh mắt hiền từ, dễ mến.

Thấm thoắt đã mười năm trôi qua kể từ hôm Chân Không xuất gia. Thầy Chân Không nay là trợ lý của sư trụ trì. Có lẽ sau này Chân Không sẽ thay sư trụ trì ở ngôi chùa này.

Một hôm có một cô gái trạc tuổi đôi mươi bước vào chùa với gương mặt phảng phất chút buồn man mác. Cô ngồi trầm ngâm ở ghế đá dưới bóng râm gốc cây bồ đề. Chân Không đi ngang qua, cô gái chợt đứng dậy, chắp tay cúi chào.
– Mô Phật – Chân Không dừng lại, chậm rãi cúi chào.
Ánh mắt cô gái thoáng nét bối rối, mặt ửng đỏ, nét đẹp ẩn giấu thoáng hiện ra trên khuôn mặt đượm buồn của cô.

Buổi hành thiền tối hôm đó có gì là lạ trong giọng kinh của Chân Không. Mấy lần đọc bị vấp… Hình ảnh cô gái ban chiều cứ đến rồi đi như những đám mây trắng trôi trên bầu trời. Sư trụ trì nhận thấy ngay những dấu hiệu đó.

Hôm sau, cô gái lại xuất hiện và ngồi ở dưới tán cây bồ đề. Chân Không đi qua, cô gái đứng dậy chắp tay cúi chào. Những ánh mắt im lặng nhìn nhau. Chân Không một lần nữa bị sét đánh. Lần này sét không đánh vào tai nhưng đi thẳng vào tim của một người tu hành.

Buổi hành thiền tối hôm đó Chân Không đã tự sám hối. Nam Mô Thiên Thủ Thiên Nhãn Vô Ngại Đại Bi Tâm Quán Thế Âm Bồ Tát Ma Ha Tát. Người có duyên với tu hành không thể để cho sắc dục cám dỗ. Thân tâm phải thanh tịnh như mặt nước mùa thu thì nghiệp chướng mới lặng xuống đáy sâu được.

Những ngày sau, cô gái không đến.

Chân Không sám hối mỗi ngày. Càng sám hối, Chân Không càng bắt gặp ánh mắt và khuôn mặt cô gái trong suy tưởng của mình nhiều hơn. Cô đến cả trong mơ. Cô xuất hiện trong mọi bước chân và hơi thở. Chân Không cảm thấy nhớ nhung.

Một buổi chiều muộn, khi đang tụng kinh, Chân Không bỗng dưng dừng lại, ngoái đầu nhìn ra gốc cây bồ đề. Cô gái đang ngồi dưới bóng cây tự bao giờ. Chân Không buông rơi chuỗi hạt, chạy nhanh vào bên trong. Khi trở ra là Chân Không với hình ảnh hoàn toàn khác lạ. Chàng trai trong chiếc áo sơ mi và quần jean.

Hai người dắt tay nhau lặng lẽ bước đi. Tiếng chuông chùa xa dần trong mùi thơm của hoàng hôn. Họ đi về phía những ngôi nhà đang tỏa lên những làn khói lam thanh bình…

Saigon, 27/06/2021

Xem Bài Sau | Xem Facebook

One thought on “CHÂN KHÔNG”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *