Thím Ba đang lúi húi trong bếp thổi cơm chiều. Có tiếng chó sủa ngoài sân. Nhà thím hầu như không có khách nên con chó vàng của thím chẳng sủa bao giờ. Hôm nay nó sủa, chắc là có khách lạ. Thím lật đật chạy ra sân.
Thằng Chân hớn hở từ ngoài ngõ bước vào. Nó không đi một mình mà đi với một cô gái trẻ trông thật xinh xắn. Thím Ba không tin vào mắt mình. Thím đưa tay dụi dụi mắt để nhìn lại cho rõ. Đúng là thằng Chân con của thím đây rồi. Nó đi tu trên núi mà sao lại ở đây giờ này, với hình dáng này?
Khi những giây phút ngỡ ngàng đã qua, thím tủm tỉm cười và hối hai đứa đi tắm rửa để ăn tối.
Có lẽ bữa cơm tối hôm đó là bữa cơm mà thím Ba thấy ngon miệng nhất trong đời. Thằng con của thím nay đã trưởng thành và điều khiến thím cảm thấy vui nhất là nó đã trở về nhà với thím. Từ nay thím không còn sống trong cô quạnh nữa.
Ít lâu sau, hai người làm đám cưới. Hạ Kiều về sống với thằng Chân. Hạ Kiều đi dạy ở trường tiểu học gần nhà. Còn thằng Chân vì không nghề ngỗng gì nên ngày ngày vác cuốc ra đồng. Được cái là nó rất yêu thương vợ. Hầu như việc gì trong nhà nó đều làm hết.
Cuộc sống của họ hạnh phúc, bình lặng. Đã năm năm trôi qua nhưng Hạ Kiều vẫn chưa sinh con đẻ cái. Thằng Chân và Hạ Kiều bắt đầu dần dần trở nên sốt ruột. Thím Ba cũng rất lo lắng. Thím đi coi hết ông thầy này đến bà thầy khác nhưng vẫn chưa có kết quả gì.
Một hôm, thím Ba nghe người ta đồn có một ông thầy rất giỏi ở tuốt ngoài Quảng Ngãi. Thím khăn gói lên xe đò tìm đến để nhờ thầy giúp. Khi đến nơi, người ta nói thím bẻ một nhánh cây nhỏ ngoài đường, rồi mang vào cho thầy. Ông thầy mắt lờ đờ, có ánh nhìn như người cõi trên. Không khí trong căn phòng ngột ngạt, nghi ngút mùi khói nhang. Ông thầy cầm nhánh cây nhìn nhìn ngó ngó một lúc, rùng mình nói:
– Thằng này hồi nhỏ bị tai nạn. Tinh hư. Chịu. Nó không chết là may.
Hồi mười lăm tuổi, có lần thằng Chân bị sét đánh suýt chết. Không ai ngờ rằng, cú đánh trời giáng đó đã cướp đi chức năng làm cha của nó. Thím Ba buồn bã đứng lên ra về. Trên đường về, thím suy nghĩ dữ lắm, không biết sẽ nói ra sao với vợ chồng tụi nó.
Sau bữa cơm tối, thím Ba kêu hai đứa ngồi lại. Thím nói cho tụi nó biết chuyện đường sanh đẻ, con cái. Hạ Kiều ngồi nghe, nét mặt không thể hiện phản ứng gì rõ ràng. Thằng Chân có cảm giác như trời đất quay cuồng quanh nó càng lúc càng nhanh. Tai nó ù đặc, không còn nghe thấy gì nữa. Bỗng trong đầu nó vang lên một tiếng nổ long trời. Nó lăn ra, bất tỉnh.
Mấy hôm sau nó mới tỉnh dậy. Nó ngơ ngác nhìn mọi người, miệng ú ớ. Tai nó không nghe thấy gì. Nó không còn nhớ gì nữa.
Rằm tháng Sáu, thím Ba và Hạ Kiều đưa thằng Chân lên chùa để nương nhờ các sư. Các sư đón nó như đón đứa trẻ trở về nhà.
Lúc thím Ba và Hạ Kiều ra về, thằng Chân ngồi bên bậc tam cấp chánh điện nhìn theo, miệng nở nụ cười. Hạ Kiều bước đi như người không hồn. Lúc ra tới cổng chùa, đi ngang qua chiếc ghế đá dưới gốc cây bồ đề, cô nấc lên một tiếng. Hạ Kiều khuỵu xuống, thổn thức, nức nở.
Saigon, 01/07/2021
Xem Bài 1: Chân Không | Xem Bài 2: Hạ Kiều | Xem Facebook bài này

