VẸT & ẾCH

Năm 1986, Việt Nam chính thức thực hiện chính sách đổi mới kinh tế. Năm 1989, cách mạng mùa Thu đã đưa hệ thống các nước XHCN ở châu Âu đi vào lịch sử. Từ năm 1990, các nhà đầu tư nước ngoài bắt đầu bước chân vào làm ăn ở Việt Nam. Thiếu niên và thanh niên hồ hởi rủ nhau đi học tiếng Anh để có cơ hội làm việc với nước ngoài. Các trung tâm Anh ngữ ở Saigon mọc lên như nấm.

Cũng khoảng đầu năm 1990, tui được anh Khoa và anh Điểm lôi kéo rủ rê về tham gia “Parrot English Speaking Club”, do hai anh sáng lập. Thành viên tham gia CLB Con Vẹt rất đông, đủ thành phần và độ tuổi. Thỉnh thoảng tụi tui lang thang ngoài quận nhứt, tìm gặp khách nước ngoài và mời họ đến tham gia CLB. Có lúc cao điểm, thành viên lên đến năm sáu chục người. Không khí sinh hoạt rất sôi nổi, vui vẻ và thân mật.

Ba anh em tui bàn với nhau mở lớp dạy tiếng Anh và dạy đánh máy chữ ngay tại CLB Con Vẹt. Nói là làm. Ngay sau đó, mười cái máy đánh chữ được mua về. Bàn ghế, bảng, sách báo đầy đủ.

Ngoài việc dạy tiếng Anh ở tại CLB, tui còn đi dạy kèm thêm ở nhà học viên. Trong số các học viên, có hai vợ chồng là doanh nhân thành đạt trong ngành sản xuất. Họ muốn mở rộng kinh doanh, xuất khẩu hàng ra nước ngoài, đặc biệt là các nước Phi châu. Sau buổi học đầu tiên, chị vợ thắc mắc:
– Tuấn học tiếng Anh từ lúc nào, mới nhiêu đây tuổi mà đi dạy hay vậy?
– Dạ, hôm nào rảnh, mời anh chị đến chỗ CLB của tụi em, sẽ có lời giải đáp ngay.

Vậy là, tuần học ba buổi tối ở văn phòng công ty, ba buổi tối còn lại, hai anh chị tham gia CLB Con Vẹt. Từ đó, họ tài trợ nước uống và snack, như là lời cảm ơn đến các thanh viên trong CLB.

Những lần đi tiếp khách nước ngoài, anh chị thường kêu tui đi theo để làm phiên dịch. Lúc đó, ảnh chạy xe hơi, chiếc Citroen DS19. Một chiếc xe đặc biệt lạ lùng cả về kiểu dáng thiết kế như chiếc phi thuyền, lẫn cảm giác êm ái khi ngồi trong xe. Cái đầu xe với cặp đèn pha như mắt con ếch trông khá cổ điển, để lại cho tui ấn tượng không thể nào quên cho đến tận bây giờ. Lần đầu thấy chiếc xe Citroen DS19 này trong sân công ty anh chị, tui há hốc mồm thắc mắc, làm sao nó chạy được khi cái bụng nó nằm bẹp dí sát đất? Chưa hết ngạc nhiên này thì năm phút sau tui lại tròn mắt sửng sốt với tính năng khác có một không hai của nó. Khi ảnh nổ máy, xe từ từ nâng phía sau lên rồi nâng phía trước lên, y hệt như một con vật đang nằm và từ từ bò dậy.

Thôi, tui tả nhiêu được rồi. Nếu anh chị em nào muốn biết thêm về những điều lý thú của Citroen DS thì cứ chiều Chủ Nhật hàng tuần, ghé Continental Shelf, làm ly cà phê, tán dóc với các anh chị em CLB Xe Cổ Saigon.

Trở lại chuyện hai anh chị giám đốc. Họ luyện tiếng Anh tiến bộ rất nhanh. Từ kiến thức bập bẹ, chỉ sau sáu tháng, họ đã tự tin giao tiếp với khách hàng nước ngoài mà không cần tui lẽo đẽo theo làm phiên dịch nữa. Đúng là người giỏi làm cái gì cũng nhanh gọn hơn người khác. Thất nghiệp rồi, tui cũng tiếc và buồn lắm!

Khoảng đầu năm 1992, tui xin được việc làm ở một doanh nghiệp nhà nước, ngành giao nhận vận tải quốc tế. Hồi mới đi làm, tui chỉ biết cắm đầu vào công việc. Trong công ty, tui làm bất cứ việc gì, ai sai gì làm đó. Từ việc lau sàn nhà, lau bàn ghế, nấu nước, pha trà, ra cảng kiểm đóng hàng lẻ, lên sân bay kiểm dán sticker, rồi đánh máy văn bản, dịch chứng từ, làm phiên dịch cho các sếp, đi lấy công văn, đi sân bay đón đối tác nước ngoài… tui đều hào hứng đi làm hết. Mỗi khi có ai sai đi làm gì, tui rất mừng. Trong bụng tự sướng: “Hề hề hề, ai cũng thích kêu mình làm!”

Mỗi ngày tui vô sở làm lúc 7 giờ, và nếu hôm nào không phải đi học thêm thì tui là người cuối cùng từ văn phòng ra về. Tui không quan tâm đến lương bổng bao nhiêu mặc dù hai cái túi quần lúc nào cũng rỗng hoác. Tui đi làm vẫn bằng chiếc xe đạp cũ cà tàng, đạp năm vòng thì tuột sên hai vòng. Làm đủ thứ như vậy nhưng tui không bao giờ nghĩ rằng mình bị bóc lột, bị đì hay bị lạm dụng gì sất. Đơn giản là tui thích lăn lộn, thích tự mài giũa và thích cày bừa. Tui rất sợ bị mọi người nghĩ: “Thằng này lười lắm, quên nó đi!” Đó là sự sỹ nhục không thể chịu nổi.

Nhờ những năm tháng tuổi trẻ bừa như bò, cày như trâu, kéo như ngựa, được quăng quật lăn lóc vùi dập te tua nên sau này bước chân ra tự thân làm việc, dù gặp nhiều khó khăn và cản trở đủ thứ, tui vẫn chịu đựng được để tìm cách leo trèo vượt qua.

Cách đây chừng thập kỷ, có cơ hội tham gia sinh hoạt cùng anh chị em trong hội xe cổ Saigon (Saigon Classic Car Club), tui đã có duyên mua được chiếc Citroen DS19 mà tui hằng ao ước. Chiếc xe của anh Huy, lúc tui mua về mặc dù còn chạy được nhưng cũng đã khá rệu. Hôm anh Huy đồng ý nhường chiếc xe cho tui, tui mừng muốn rơi nước mắt, không thốt nên lời. Tối về thao thức, không ngủ được.

Nhờ sự tư vấn và khích lệ cũng như thách thức của các anh như anh Tâm Cá Hô, anh Ngọc Việt Kiều, Anh Khoa 2CV, anh Dzung Tran, anh Tư Biển Sáng, anh Bản Ngựa… tui cũng đã lột chiếc Citroen DS19 ra đại tu. Sau hơn nửa năm gian khổ với nhiều cung bậc cảm xúc hỷ nộ ái ố, cuối cùng chiếc xe Citroen DS19 cũng được xuất xưởng, long lanh, mỹ miều, vi vu.

Hôm chạy chiếc xe Citroen DS19, con ẾCH mơ ước của tui, từ garage về nhà, tui cảm thấy như cả thành phố Saigon trở nên thật đáng yêu, ai ai cũng rạng rỡ, tươi cười và xinh đẹp.

Saigon, 11/07/2021

Xem Facebook

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *