Đôi lúc những khoảng lặng như thế này thật cần thiết để hòa tan những oi bức và đón nhận những cơn gió trong lành thoảng qua.
Đôi lúc những giây phút một mình như vầy thật cần thiết để thả lỏng và buông bỏ, để defragment lại cơ thể và tâm trí.
Đôi lúc cách tuyệt vời nhất để trò chuyện là tâm tình với chính mình, là soi xét lại chính mình, là… tự hỏi tại sao giờ này mà còn ngồi ở đây, chưa chịu nhấc đ ‘ t lên mà đi làm, đi cày. Nhà bao việc.
Đang thiu thiu ngủ gật bỗng giật mình, chạy về. Nhà bao việc.
Cuộc sống thật thú vị. Có nhiều người thích sự phức tạp. Có nhiều người hợp với lối sống giản đơn. Có nhiều người thì sao cũng được.
Người thích sự phức tạp thường muốn thưởng thức những bữa ăn thật ngon, thật đẹp. Họ thích diện những bộ quần áo thời trang hợp mốt. Họ muốn hưởng thụ cuộc sống sung túc trong những ngôi nhà tiện nghi. Họ mê mẩn sở hữu những chiếc xe siêu sang.
Đối với những người thích cuộc sống đơn giản, bữa ăn của họ chỉ cần đủ no. Họ cũng chỉ khoác những bộ đồ bình thường vì thời trang đối với họ là quá cầu kỳ. Một ngôi nhà nhỏ gọn gàng cũng đủ mang lại cho họ cảm giác thư thái, ấm cúng và yên tĩnh.
Với tui, cuộc sống đơn giản là một mơ ước mà tui vẫn đang cố gắng theo đuổi. Đó là đơn giản từ trong suy nghĩ, ăn uống, nghỉ ngơi… cho đến các quan điểm tôn giáo và chính trị.
Mặc dù thích sự đơn giản, tui vẫn có một ước mơ rất lãng mạn nhưng cực kỳ phức tạp, điên rồ và có thể nói là it’s f*****g impossible.
Đó là cùng gia đình chu du đó đây trên chiếc xe cổ Citroen 2CV, hòa mình cùng cảnh vật, giao lưu văn hóa, gặp gỡ, làm bạn và tâm tình với những người cùng đam mê… Chỉ cần la cà, đến đâu không quan trọng.
Alexandra David-Néel từng nói, nếu bạn đi du lịch mà không gặp gỡ, không giao lưu, không tìm hiểu văn hóa thì bạn chỉ đang di chuyển chứ không phải đi du lịch.
Trên đây là quan điểm cá nhân và là góc nhìn riêng. Tức là góc nhìn từ dưới giếng nhìn lên. Ngoài kia bao la, có vô số góc nhìn hay và đẹp. Xin các anh chị cùng chia sẻ.
Vừa kịp làm mấy ngụm trà đá mát lạnh, tui khoan khoái lôi máy điện thoại ra tính bấm mấy cuộc rủ rê chiến hữu thì nàng xuất hiện.
Đánh mông cái phịch xuống chiếc ghế sau lưng tui, nàng sột soạt lôi hộp đồ ăn ra. Từ đây, bắt đầu phát ra một mớ các loại âm thanh phồn thực, càng lúc càng lớn dần.
Chưa bao giờ trong đời tui lại phải vừa ngồi cạnh bên một nàng vừa cầu mong nàng ăn thiệt ngon, ăn thiệt chậm, ăn thiệt khẽ, ăn không bị sặc. Vì nàng mà sặc thì cái hỗn hợp nhóp nhép trong miệng nàng chắc sẽ phun tứ tung đầy… lưng tui. Kakaka… Ớn!
Miệng vừa nhai, tay vừa lướt điện thoại, nàng alo: “Chị đang chờ học sinh đến. Lát nữa dạy xong chị gọi lại.” (À, thì ra, nàng là cô giáo.)
Vài giây sau, nàng lại tranh thủ vừa lùa thức ăn, vừa alo: “… … Hôm qua tao có hẹn nó mà nó đéo đến. … … ”
Nghe đến đây, tui bừng tỉnh cả người, mặc dù chưa kịp có tý cà phê nào. Tui vội vàng uống đại vài giọt cà phê rồi lật đật đứng dậy, xách dép chuồn lẹ.
Thực ra là cà phê chỗ này rất ngon và thơm. Chỉ là sáng nay tui bị cô ráo hớp hồn mất thôi.
Vừa dắt xe ra, tui vừa lèm bèm trong đầu: Hèn chi học sinh thì oánh nhau chí chóe, nói tục, chửi thề ỏm tỏi. Thi cử thì gian lận từ điểm zero thành thủ khoa. Anh ngọng đi rồi. Anh gì mới đến, nghe đồn là tu nghiệp post doctor, nghiên cứu chuyên sâu về Trung Quốc, ở… tận đại học Ha Vợt về.
Cuộc sống của muôn loài luôn công bằng. Khi anh chị mượn cái gì đó của ai, chủ ý hay vô tình, anh chị đều phải trả lại, dù có muốn hay không muốn.
Kiến thức mà anh chị có được cũng là nhờ vay mượn từ nhiều nguồn. Những nguồn đó bao gồm từ mẹ cha, cô thầy, anh chị em, bạn bè, sách báo…
Với tui, cách gửi trả kiến thức mà bản thân góp nhặt được là viết. Đó là lý do tại sao tui đang cố gắng viết, dù biết rằng mình viết dở ẹc, không ai thèm ngó. Vì khi viết, tui đã thực hiện được một điều là làm cân bằng những thông tin mà tui thu nhập được. Nghe nhìn là để nhập vào, là vay mượn thì viết là để xuất ra, là trả lại.
Đừng ngại viết. Đừng sợ viết dở. Đừng sợ bị chê. Chúng ta không phải là nhà văn nên không cần phải viết hay. Chỉ cần chúng ta viết đúng suy nghĩ và chân thực với những gì chúng ta đã thu lượm được.
Trên đây là quan điểm cá nhân và cũng là góc nhìn riêng. Tức là góc nhìn từ dưới giếng nhìn lên. Trên kia bao la, anh chị có các góc nhìn đa chiều hay hơn, có các phương pháp mượn trả hay hơn. Xin chia sẻ.
P/S: Ảnh 2, xe mượn đã lâu. Mỗi lần mang trả là anh chủ xe bảo: “Anh cứ chạy đi.” Thiệt tình hà.
Trong cuộc sống, chúng ta có nhiều điều cần chia sẻ. Trong gia đình, với bạn bè, trong công sở, ngoài xã hội… ở đâu chúng ta cũng cần chia sẻ thông tin với nhau, để hiểu nhau.
Để người khác hiểu một vấn đề, chúng ta cần phải chia sẻ và giải thích. Tuy nhiên, có nhiều lúc, chúng ta chợt nhận ra rằng, không phải điều gì và không phải lúc nào chúng ta cũng có thể giải thích và chia sẻ suy nghĩ của mình được, cho dù chúng ta đang rất muốn làm điều đó.
Vì có thể người nghe không có cùng suy nghĩ với bạn. Lúc đó, im lặng là cách tốt nhất để chia sẻ một vấn đề.
Vì có thể người nghe đang quá bận rộn. Lúc đó, im lặng là cách tốt nhất để chia sẻ một vấn đề.
Vì có thể người nghe không quan tâm đến suy nghĩ của bạn. Lúc đó, im lặng là cách tốt nhất để chia sẻ một vấn đề.
Vì có thể người nghe đang không ưa bạn. Lúc đó, im lặng là cách tốt nhất để chia sẻ một vấn đề.
Đặt ngược vấn đề lại. Khi bạn nhận thấy ai đó cần chia sẻ tâm tư, hãy dành ít thời gian lắng nghe và thấu hiểu. Đó là lúc mà thời gian của bạn có ích nhiều hơn lúc bạn nghe các câu chuyện tán dóc nhạt nhẽo, vô bổ.
Trong cuộc sống, bên cạnh việc chia sẻ miếng cơm manh áo, chúng ta cũng luôn có nhu cầu quan tâm và chia sẻ những vui buồn, tâm tư, tình cảm với nhau.
Cùng nhau đi dã ngoại vào cuối tuần để hòa mình vào thiên nhiên và để thư giãn, nạp lại năng lượng tích cực. Đây cũng là cách hay và đơn giản để chia sẻ những giờ phút vui vẻ, hạnh phúc trong gia đình hoặc bè bạn.
Trên đây cũng chỉ là suy nghĩ chủ quan của tui. Nó phát sinh từ góc nhìn dưới giếng nhìn lên. Trên kia bao la, anh chị có những góc nhìn hay hơn. Xin chia sẻ.
Tôn trọng bản quyền là thể hiện tư tưởng văn minh. Xã hội càng phát triển thì việc tôn trọng bản quyền càng rõ nét và được quan tâm đúng mức.
Một kỹ sư CNTT viết ra một phần mềm thì người ấy sở hữu phần mềm đó. Trong phần mềm của anh ta nếu có sử dụng hình ảnh của người khác thì anh ta phải xin phép hoặc mua.
Một nhạc sỹ sáng tác một bài hát thì người ấy sở hữu bài hát đó. Nếu nhạc sỹ ấy có dùng lời (lyrics) của người khác thì anh ta phải xin phép hoặc mua.
Một nhà văn sáng tác một tác phẩm văn học thì người ấy sở hữu tác phẩm đó. Nếu trong tác phẩm của anh ấy có sử dụng hình ảnh của người khác thì anh ta phải xin phép hoặc mua.
Một nhà thiết kế tạo mẫu sáng tác ra một tác phẩm hay sản phẩm đồ họa thì người ấy sở hữu những sáng tạo đó. Nếu anh ta cần tư liệu thì phải xin phép hoặc tìm mua.
Một nhiếp ảnh gia sáng tác ra những bức ảnh thì người ấy sở hữu những bức ảnh đó. Nếu trong sáng tác của anh ấy có người mẫu thì phải mượn hoặc thuê người mẫu (chuyên nghiệp hoặc không chuyên).
Vấn đề phát sinh từ đây. Nếu trong ảnh có người mẫu thì nhiếp ảnh gia phải được sự đồng ý của người mẫu đó cho phép chụp.
Nếu nhiếp ảnh gia chụp người mẫu mà không xin phép thì NAG có được sử dụng các bức ảnh đó vào mục đích thương mại hoặc đưa bức ảnh ra công chúng không?
Một NAG bắt gặp một bà bán hàng rong ở lề đường và đưa máy ảnh lên chụp, hoàn toàn không xin phép. Thậm chí nhân vật trong ảnh không hề hay biết mình “được, bị” chụp. Hai người chẳng bao giờ gặp lại nhau nữa. NAG sau đó mang bức ảnh này đi bán. Liệu NAG kia có vi phạm vào điều luật nào đó liên quan đến quyền riêng tư, bản quyền hay sở hữu trí tuệ không?
Tui giả sử bà bán hàng đòi quyền lợi như những người mẫu chuyên nghiệp thì vấn đề phải được xử lý thế nào? Xin các cao nhơn chỉ giáo. Đa tạ.
Cuộc sống hiện đại với nhiều mối quan hệ chằng chịt dễ khiến cho người ta mất phương hướng. Nhiều cảm xúc tốt hay xấu cũng từ đây mà sinh ra. Chúng bám riết lấy người ta!
Khi có ai đó khiêu khích bạn, bạn nổi giận. Đó là phản ứng bình thường. Nhưng các cơn nóng giận sẽ làm hại bạn. Khoa học chứng minh rằng các cơn giận dữ lâu ngày sẽ phá nát tim, gan, bao tử, não bộ… của bạn.
Khi có ai đó khiêu khích bạn, bạn tính nổi giận nhưng kịp kiềm chế được. Đó là phản ứng thông minh. Nhưng kìm nén cơn giận sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của bạn. Khoa học chứng minh rằng kìm nén các cơn giận trong thời gian dài sẽ phá nát tim, gan, dạ dày, não bộ… của bạn.
Khi có ai đó khiêu khích bạn, bạn bình thản bỏ qua, hoặc bỏ đi. Bạn không nổi giận. Bạn không cần phải kiềm chế cơn giận. Đó là phản ứng rất tốt. Bạn yêu quý bản thân và biết giữ gìn sức khỏe, cả tâm lý và sinh lý.
Làm thế nào để không nổi giận? Giận là do bị khiêu khích. Đừng để bị khiêu khích. Tránh xa nguồn khiêu khích.
Làm sao xử trí nếu bạn không thể tránh xa được các nguồn khiêu khích?
Bạn thử nghĩ như thế này: Ai khiêu khích là việc của họ, không phải việc của bạn. Mà không phải việc của bạn thì bạn quan tâm làm gì? Khi bạn không thèm quan tâm thì bạn đâu có bị lên cơn giận.
Bạn thử nghĩ như thế này: Một ngôi nhà bốn bề trống trải. Gió lùa vào rồi gió lại đi ra. Gió không ở lại. Tâm trí bạn như ngôi nhà trống trải. Cứ để cho sự khiêu khích đi vào rồi lại đi ra, như gió. Bạn không quan tâm đến nó. Bạn không giữ nó lại trong tâm trí.
Bạn thử nhớ thế này: Không phải việc của tui. Gió vào nhà trống.Đơn giản vậy thôi.
Đó chỉ là hiểu biết và kinh nghiệm hạn hẹp của tui, người đang ngồi dưới giếng ngước lên. Trên kia bao la, các bạn có vô số phương pháp tuyệt vời, xin chia sẻ.
Thiết kế kỳ diệu của chiếc xe Citroen 2CV nó cũng gần giống như ngôi nhà trống. Khi xe di chuyển, không khí vào và ra. Thoáng mát. Tự do.
Mỗi năm, khi tiết trời Saigon chuẩn bị vào hạ, báo chí và mạng xã hội tràn ngập các thông tin liên quan đến ngày 30.04.1975. Vui buồn lẫn lộn.
Trong những ngày này, để theo trend, tui cũng đã tranh thủ đọc vài cuốn sách liên quan đến thế sự. Những cuốn như L’adieu à Saigon (ông Jean Larteguy viết, ông Phạm Kim Vinh dịch); Hồi Ký của Tướng Tá Saigon (ông Mai Nguyễn); Việt Nam, Một Trời Tâm Sự (ông Nguyễn Chánh Thi, trung tướng VNCH); Cuộc đời và sự nghiệp Cách mạng (ông Lê Đức Anh, đại tướng CHXHCNVN)… đã giúp cho tui bổ sung thêm những thông tin đa chiều và hữu ích.
Thế hệ của tui, tuy được sinh ra trong thời tao loạn nhưng lúc bấy giờ lại chưa đủ lớn để có ký ức rõ ràng về cuộc chiến. Có lẽ thế hệ này nên giữ gìn cho vết thương số 17 được lành lặn, và có lẽ nên là cầu nối để các thế hệ sau biết và nhớ.
Biết để hiểu tại sao đã xảy ra cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn. Biết để hiểu tại sao ai thắng ai thua. Biết để hiểu tại sao người Mỹ, người Nga và người Trung Quốc đã rót tiền và vũ khí vào Việt Nam để người Việt bắn giết nhau.
Nhớ để thế hệ sau đừng lặp lại sai lầm của lịch sử. Nhớ để anh em cùng sống hòa hợp một nhà. Nhớ để không còn phân biệt kẻ thắng người thua. Vì, thắng hay thua, bên nào cũng đã mất mát và đau thương không gì bù đắp nổi.
Vì, thắng hay thua, nhiều bà mẹ của hai bên đều khóc khô nước mắt mất con. Vì, thắng hay thua, nhiều người vợ của hai bên đều héo hắt cảnh góa chồng.
Đã qua lâu rồi cái ngày nhiều người vui mừng chiến thắng và cũng là ngày nhiều người buồn khóc vì thua cuộc.
Ngày ấy đã qua lâu rồi.
Trên đây là quan điểm cá nhân tui và cũng là góc nhìn riêng. Tức là góc nhìn từ dưới giếng nhìn lên. Trên kia rộng lớn, các anh chị có nhiều góc nhìn khác và hay. Xin chia sẻ.