BÁC TÔI

Bác tôi là một sỹ quan quân lực VNCH. Ông cao lớn, phong độ. Ông có một gia đình hạnh phúc với đứa con trai học giỏi.

Biến cố tháng 4-1975 đặt dấu chấm hết đối với con đường binh nghiệp của ông nhưng lại mở ra một con đường khác. Đó là con đường đi đến trại cải tạo ở tận rừng sâu núi thẳm.

Anh họ tôi đẹp trai, tính tình trầm lắng. Anh học giỏi và còn có chút máu văn nghệ.

Nhà chị gần nhà tôi. Chị đẹp thùy mị. Trai làng trên xóm dưới đêm nào cũng lân la đầu ngõ. Anh tôi cũng có trong đám thanh niên đó. Họ thường ngồi ở gốc cây gòn gần nhà chị. Anh hay đàn hát. Chị ngồi trong nhà lắng nghe.

Một buổi hoàng hôn nọ, anh chị tình cờ gặp nhau. Bốn mắt sét đánh. Họ rủ nhau lên con đê trên đập nước để ngắm trăng. Dưới ánh trăng bàng bạc lãng mạn đó, họ say đắm, quên cả vạn vật. Anh hứng khởi cởi áo nhảy xuống tắm. Ánh trăng như những đồng tiền lấp lánh trên mặt nước. Anh gọi chị xuống nhặt trăng nhưng chị cười lắc đầu. Chị không biết bơi.

Tình yêu của họ lớn dần với những lần hẹn hò ở bờ đê. Họ cưới nhau chỉ mới được mấy hôm thì chiến tranh biên giới phía bắc xảy ra. Bọn bành trướng bá quyền Bắc Kinh xua quân xâm lược Việt Nam. Anh lên đường.

Khi giọt máu của anh bắt đầu cựa quậy trong chị thì tin dữ báo về. Anh đã hy sinh. Chị chết lặng.

Chị gào khóc suốt ngày. Chị lang thang. Lúc thì chị khóc. Lúc chị cười. Lúc thì chị nghêu ngao những bài anh hay hát.

Một hôm, cả nhà không thấy chị về ăn tối. Hàng xóm nói lúc xế tà thấy chị vừa hát vừa đi về phía con đập. Cả nhà hoảng hốt chạy đi tìm. Cả xóm thắp đuốc đi tìm chị. Không ai tìm thấy chị.

Mấy hôm sau, lúc tôi vừa lùa đàn trâu xuống con đập cho uống nước thì tôi bỗng lạnh người, bàng hoàng. Tôi phóng như ma rượt, chạy về nhà chị báo tin.

Lúc đó tôi còn quá nhỏ để thấu hiểu sự tình. Nhưng tôi biết chắc rằng, chị xuống nhặt trăng và đã gặp lại anh!

Thời gian ở làng quê cứ lặng lẽ trôi qua. Bác tôi được mãn hạn. Hôm về nhà, linh tính người cha mách bảo, ông đi thẳng đến bàn thờ và nhìn lên. Ông sụp đổ.

Từ một người lính cường tráng, sau hơn mười năm ở chốn thâm sơn nước độc, ông trở thành một ông già ốm yếu, bạc phơ. Ít tháng sau, ông ra đi.

Lúc đó tôi còn quá nhỏ để thấu hiểu sự tình. Nhưng tôi biết chắc rằng, bác tôi ra đi gặp con trai và rằng ông không còn đau khổ nữa!

Saigon, 18/06/2021

Xem Facebook

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *