THÍCH ĐỌC

Sách là kho tàng tri thức vô giá và vô tận của nhân loại. Muốn làm giàu kiến thức của mình, bạn phải đọc nhiều sách. Ngoài ra không có cách nào khác (hoặc là tui chưa biết cách nào khác, kekeke).

Muốn đọc được sách, trước hết bạn phải “thích đọc” sách. Nếu bạn không thích hoặc chưa thích đọc sách thì bạn không thể cầm cuốn sách lên đọc được. Nó chỉ gây cho bạn cơn buồn ngủ không cưỡng lại nổi hoặc cảm giác ngán ngẩm mà thôi.

Làm thế nào để bạn trở nên thích đọc sách, hay chí ít cũng muốn cầm lấy cuốn sách để đọc vài trang? Có hàng trăm cách. Cách đơn giản nhất theo kinh nghiệm của bản thân tui là bạn hãy tìm đọc các cuốn sách kinh điển, các cuốn sách hay, sách hấp dẫn, sách thuộc vào sở thích của bạn.

Khi bạn đọc được nhiều sách hay hợp goût, bạn sẽ tạo cho mình được thói quen đọc sách trong trạng thái thích thú. Dần dần, bạn sẽ thích đọc qua các thể loại sách khác. Ngày qua ngày, số lượng sách trong đầu bạn sẽ tăng lên và đến một ngày nào đó, nếu không đọc được cuốn sách nào, bạn sẽ cảm thấy trống vắng vô cùng.

Sách thì có nhiều vô hạn nhưng thời gian của chúng ta thì có hạn. Vì vậy, bạn cần phải đọc có chọn lọc và quan trọng nhất là bạn cần “đọc nhanh – hiểu sâu – nhớ lâu”.

Trong bài tới, tui sẽ chia sẻ với các bạn về phương pháp đọc sách này.

Chúc các bạn một buổi tối vui vẻ!

P/S: Như mọi khi, trên đây là suy nghĩ cá nhân của tui và là góc nhìn từ dưới giếng nhìn lên. Ngoài kia bao la, có vô lượng góc nhìn phong phú, mong các bạn chia sẻ. Trân trọng cảm ơn!

Xem Facebook

ĐỌC VIẾT

Khi bạn đã yêu thích đọc sách rồi thì bạn sẽ nghĩ đến việc làm sao nhanh chóng nhét được càng nhiều chữ vào đầu càng tốt.

Có nhiều cách lắm. Có nhiều sách dạy các phương pháp đọc sách. Kinh nghiệm và khả năng riêng của tui thì thích hợp với phương pháp của ông Atsushi Innami.

Phương pháp này khá đơn giản, học nhanh và mang lại hiệu quả tốt. Tuy nhiên, phương pháp này chỉ có ích cho những bạn thích đọc nhiều sách. Còn những bạn cả tháng mới đọc xong một cuốn thì… chắc chắn bạn không cần phương pháp nào cả.

Đọc sách cũng giống như ăn uống và ngủ nghỉ. Nếu bạn thực hiện vào một khoảng thời gian nhất định trong ngày và lặp đi lặp lại thì não của bạn sẽ tiếp nhận tốt hơn.

Đọc sách cũng giống như đi ngắm cảnh. Bạn không cần phải ngắm tất cả mọi thứ mà chỉ ngắm những địa điểm bạn thích. Đoạn sách nào bạn thích, hãy ghi vào cuốn sổ, giống như cảnh đẹp nào bạn thích thì bạn đưa máy ảnh lên chụp để lưu lại.

Ghi lại những đoạn bạn thích sẽ giúp bạn nhớ những đoạn đó lâu hơn. Những đoạn này là những mắt xích nối các trang sách lại với nhau.

Sau khi hoàn thành một cuốn sách, bạn hãy đọc lại những ghi chép của bạn và một lần nữa, hãy chọn ra một đoạn ưng ý nhứt trong đó để ghi nhớ.

Nói ngắn gọn là vậy. Nếu bạn muốn thực hành phương pháp này chi tiết hơn và rõ ràng hơn, bạn có thể tìm mua cuốn “Đọc Nhanh, Hiểu Sâu, Nhớ Lâu Trọn Đời” của tác giả Atsushi Innami.

Chúc các bạn thành công!

Xem Facebook

TRÀ HOA NỮ

“Đều đặn mỗi tháng hai mươi lăm ngày hoa trà trắng và năm ngày hoa trà đỏ. Người ta không biết lý do của sự đổi thay màu sắc ấy. Tôi nhận thấy điều đó, nhưng cũng không giải thích được. Những người thường đi xem ở các rạp nàng thường đến và các bạn của nàng cũng nhận thấy điều đó như tôi.”

Sắc đẹp và sự tinh tế của nàng đã khiến cho Armand ngày càng chìm sâu vào một mối tình say đắm, nhục cảm, một mối tình sớm kết thúc trong đau khổ.

Tui còn nhớ những chi tiết và cảm nhận về tác phẩm khi đọc Trà Hoa Nữ lúc còn là thanh niên. Đó là một tình yêu lãng mạn, là cháy bỏng của hai cơ thể, là điên cuồng và tinh khiết.

Bước vào tuổi trung niên, cảm nhận khi tui đọc lại Trà Hoa Nữ không giống như hồi đó. Giờ đây, tui thấy trong Trà Hoa Nữ là sự hy sinh, là sự bao dung, là vị tha, là sự chịu đựng đớn đau, là sự thông cảm, là ân tình người ta dành cho nhau trong cuộc sống…

Cảm nhận khi đọc sách có vẻ như phụ thuộc nhiều vào tuổi tác?

Xem Facebook

ĐƠN GIẢN

Cuộc sống thật thú vị. Có nhiều người thích sự phức tạp. Có nhiều người hợp với lối sống giản đơn. Có nhiều người thì sao cũng được.

Người thích sự phức tạp thường muốn thưởng thức những bữa ăn thật ngon, thật đẹp. Họ thích diện những bộ quần áo thời trang hợp mốt. Họ muốn hưởng thụ cuộc sống sung túc trong những ngôi nhà tiện nghi. Họ mê mẩn sở hữu những chiếc xe siêu sang.

Đối với những người thích cuộc sống đơn giản, bữa ăn của họ chỉ cần đủ no. Họ cũng chỉ khoác những bộ đồ bình thường vì thời trang đối với họ là quá cầu kỳ. Một ngôi nhà nhỏ gọn gàng cũng đủ mang lại cho họ cảm giác thư thái, ấm cúng và yên tĩnh.

Với tui, cuộc sống đơn giản là một mơ ước mà tui vẫn đang cố gắng theo đuổi. Đó là đơn giản từ trong suy nghĩ, ăn uống, nghỉ ngơi… cho đến các quan điểm tôn giáo và chính trị.

Mặc dù thích sự đơn giản, tui vẫn có một ước mơ rất lãng mạn nhưng cực kỳ phức tạp, điên rồ và có thể nói là it’s f*****g impossible.

Đó là cùng gia đình chu du đó đây trên chiếc xe cổ Citroen 2CV, hòa mình cùng cảnh vật, giao lưu văn hóa, gặp gỡ, làm bạn và tâm tình với những người cùng đam mê… Chỉ cần la cà, đến đâu không quan trọng.

Alexandra David-Néel từng nói, nếu bạn đi du lịch mà không gặp gỡ, không giao lưu, không tìm hiểu văn hóa thì bạn chỉ đang di chuyển chứ không phải đi du lịch.

Trên đây là quan điểm cá nhân và là góc nhìn riêng. Tức là góc nhìn từ dưới giếng nhìn lên. Ngoài kia bao la, có vô số góc nhìn hay và đẹp. Xin các anh chị cùng chia sẻ.

Xem Facebook

BÙNG BINH

Ở đâu có các thành phố lớn, ắt hẳn sẽ có các bùng binh. Ở Saigon, nhiều bùng binh được người Pháp xây dựng khi họ xâm chiếm mảnh đất này.

Bùng binh Saigon có lẽ là nơi chứng kiến đầy đủ và chân thực nhất những thay đổi và lịch sử của thành phố qua gần hai trăm năm nay.

Từ khi người Pháp xây nên, hầu hết các bùng binh ở Saigon đã thay đổi nhiều. Sự thay đổi đó thể hiện rõ tình trạng kinh tế, giá trị văn hóa và nền chính trị của các nhà cầm quyền đương thời.

Có dịp tìm hiểu, tui nhận thấy rằng mỗi bùng binh mang một nét kiến trúc riêng, có vẻ đẹp riêng, có nội dung riêng và rất hấp dẫn. Có nơi thể hiện tinh thần kiên cường và tính nhân văn của dân tộc. Có nơi thể hiện hào khí và tính lạc quan của người Việt.

Tui không có ý định đi sâu vào miêu tả các chi tiết của bùng binh. Tui chỉ muốn khơi gợi lên một chủ đề, rồi chúng ta cùng tìm hiểu nhiều hơn, theo cách riêng của mình.

Hàng ngày, đi qua các bùng binh đông đúc nóng bụi, tui hay suy nghĩ mông lung… Sao chúng ta cứ vội vã, chen lấn, xoay vòng, lùng bùng..?

Phơi sáng các bùng binh lúc đêm khuya thanh vắng sẽ cho ra các bức ảnh đẹp và mang nhiều cảm xúc.

Xem Facebook

NHÓP NHÉP

Vừa kịp làm mấy ngụm trà đá mát lạnh, tui khoan khoái lôi máy điện thoại ra tính bấm mấy cuộc rủ rê chiến hữu thì nàng xuất hiện.

Đánh mông cái phịch xuống chiếc ghế sau lưng tui, nàng sột soạt lôi hộp đồ ăn ra. Từ đây, bắt đầu phát ra một mớ các loại âm thanh phồn thực, càng lúc càng lớn dần.

Chưa bao giờ trong đời tui lại phải vừa ngồi cạnh bên một nàng vừa cầu mong nàng ăn thiệt ngon, ăn thiệt chậm, ăn thiệt khẽ, ăn không bị sặc. Vì nàng mà sặc thì cái hỗn hợp nhóp nhép trong miệng nàng chắc sẽ phun tứ tung đầy… lưng tui. Kakaka… Ớn!

Miệng vừa nhai, tay vừa lướt điện thoại, nàng alo: “Chị đang chờ học sinh đến. Lát nữa dạy xong chị gọi lại.” (À, thì ra, nàng là cô giáo.)

Vài giây sau, nàng lại tranh thủ vừa lùa thức ăn, vừa alo: “… … Hôm qua tao có hẹn nó mà nó đéo đến. … … ”

Nghe đến đây, tui bừng tỉnh cả người, mặc dù chưa kịp có tý cà phê nào. Tui vội vàng uống đại vài giọt cà phê rồi lật đật đứng dậy, xách dép chuồn lẹ.

Thực ra là cà phê chỗ này rất ngon và thơm. Chỉ là sáng nay tui bị cô ráo hớp hồn mất thôi.

Vừa dắt xe ra, tui vừa lèm bèm trong đầu: Hèn chi học sinh thì oánh nhau chí chóe, nói tục, chửi thề ỏm tỏi. Thi cử thì gian lận từ điểm zero thành thủ khoa. Anh ngọng đi rồi. Anh gì mới đến, nghe đồn là tu nghiệp post doctor, nghiên cứu chuyên sâu về Trung Quốc, ở… tận đại học Ha Vợt về.

Xem Facebook

MƯỢN TRẢ

Cuộc sống của muôn loài luôn công bằng. Khi anh chị mượn cái gì đó của ai, chủ ý hay vô tình, anh chị đều phải trả lại, dù có muốn hay không muốn.

Kiến thức mà anh chị có được cũng là nhờ vay mượn từ nhiều nguồn. Những nguồn đó bao gồm từ mẹ cha, cô thầy, anh chị em, bạn bè, sách báo…

Với tui, cách gửi trả kiến thức mà bản thân góp nhặt được là viết. Đó là lý do tại sao tui đang cố gắng viết, dù biết rằng mình viết dở ẹc, không ai thèm ngó. Vì khi viết, tui đã thực hiện được một điều là làm cân bằng những thông tin mà tui thu nhập được. Nghe nhìn là để nhập vào, là vay mượn thì viết là để xuất ra, là trả lại.

Đừng ngại viết. Đừng sợ viết dở. Đừng sợ bị chê. Chúng ta không phải là nhà văn nên không cần phải viết hay. Chỉ cần chúng ta viết đúng suy nghĩ và chân thực với những gì chúng ta đã thu lượm được.

Trên đây là quan điểm cá nhân và cũng là góc nhìn riêng. Tức là góc nhìn từ dưới giếng nhìn lên. Trên kia bao la, anh chị có các góc nhìn đa chiều hay hơn, có các phương pháp mượn trả hay hơn. Xin chia sẻ.

P/S: Ảnh 2, xe mượn đã lâu. Mỗi lần mang trả là anh chủ xe bảo: “Anh cứ chạy đi.” Thiệt tình hà.

Xem Facebook

CHIA SẺ

Trong cuộc sống, chúng ta có nhiều điều cần chia sẻ. Trong gia đình, với bạn bè, trong công sở, ngoài xã hội… ở đâu chúng ta cũng cần chia sẻ thông tin với nhau, để hiểu nhau.

Để người khác hiểu một vấn đề, chúng ta cần phải chia sẻ và giải thích. Tuy nhiên, có nhiều lúc, chúng ta chợt nhận ra rằng, không phải điều gì và không phải lúc nào chúng ta cũng có thể giải thích và chia sẻ suy nghĩ của mình được, cho dù chúng ta đang rất muốn làm điều đó.

Vì có thể người nghe không có cùng suy nghĩ với bạn. Lúc đó, im lặng là cách tốt nhất để chia sẻ một vấn đề.

Vì có thể người nghe đang quá bận rộn. Lúc đó, im lặng là cách tốt nhất để chia sẻ một vấn đề.

Vì có thể người nghe không quan tâm đến suy nghĩ của bạn. Lúc đó, im lặng là cách tốt nhất để chia sẻ một vấn đề.

Vì có thể người nghe đang không ưa bạn. Lúc đó, im lặng là cách tốt nhất để chia sẻ một vấn đề.

Đặt ngược vấn đề lại. Khi bạn nhận thấy ai đó cần chia sẻ tâm tư, hãy dành ít thời gian lắng nghe và thấu hiểu. Đó là lúc mà thời gian của bạn có ích nhiều hơn lúc bạn nghe các câu chuyện tán dóc nhạt nhẽo, vô bổ.

Trong cuộc sống, bên cạnh việc chia sẻ miếng cơm manh áo, chúng ta cũng luôn có nhu cầu quan tâm và chia sẻ những vui buồn, tâm tư, tình cảm với nhau.

Cùng nhau đi dã ngoại vào cuối tuần để hòa mình vào thiên nhiên và để thư giãn, nạp lại năng lượng tích cực. Đây cũng là cách hay và đơn giản để chia sẻ những giờ phút vui vẻ, hạnh phúc trong gia đình hoặc bè bạn.

Trên đây cũng chỉ là suy nghĩ chủ quan của tui. Nó phát sinh từ góc nhìn dưới giếng nhìn lên. Trên kia bao la, anh chị có những góc nhìn hay hơn. Xin chia sẻ.

Xem Facebook

BẢO ĐẠI

Cuốn “Bảo Đại – Hoàng Đế Cuối Cùng” vén nhiều bức màn xung quanh vị vua cuối cùng của nước Việt. Sách mang đến cho chúng ta thêm một góc nhìn thú vị trước nhiều giai thoại hư thực về người đứng đầu nền quân chủ lập hiến cuối cùng ở Việt Nam.

Ông là vị hoàng đế cuối cùng của Việt Nam và cũng là vị vua bị chỉ trích nhiều bởi các nhà sử học. Các chính thể VNCH, VNDCCH và CHXHCNVN cũng tỏ ra khá lạnh nhạt với ông và triều đại của ông.

Xuất thân của ông cho đến bây giờ vẫn còn gây nhiều tranh cãi. Nhiều nhà sử học cho rằng vua Bảo Đại không có máu mủ với thân phụ của ông, vua Khải Định. Người ta cho rằng vua Khải Định tuy có nhiều vợ nhưng lại không có con vì ông ăn chơi quá nên bị tuyệt tự.

Từ nhỏ, ông Bảo Đại đã được nuôi và dạy bởi người Pháp ở Paris trong một thời gian hơn mười năm. Do đó, ông rất thân với người Pháp. Khi về nước làm vua, ông mang một số tư tưởng tiến bộ của phương tây áp dụng vào cải cách triều đình nhà Nguyễn.

Sau khi bị ông Ngô Đình Diệm lật đổ, vua Bảo Đại qua Pháp sống. Những năm cuối đời ở Pháp, ông và vợ, bà Monique Baudot, sống yên bình và thanh đạm như những công dân Pháp bình thường. Ông vẫn giữ tên là Vĩnh Thụy.

Cuối đời, ông Vĩnh Thụy có viết cuốn hồi ký: Le Dragon d’Annam. Đây cũng là cuốn sách gây nhiều tranh cãi gay gắt trái ngược nhau, như xuất thân đầy bí ẩn của chính tác giả.

Tại sao năm 1945 ông thoái vị rồi sau đó trở lại làm vua lần nữa? Ông bị ông Ngô Đình Diệm, người trước đây từng là một quan thần của vua trong triều, lật đổ khỏi ngai vàng như thế nào? Cuốn sách của ông Lý Nhân Phan Thứ Lang sẽ cho chúng ta nhiều câu trả lời.

Thiển nghĩ, Hoàng tộc nhà Nguyễn nên được giữ lại như là một biểu tượng mang tính hình thức để lịch sử phong kiến được xuyên suốt. Điều này cũng sẽ góp phần nào đó giúp cho ngành du lịch nước nhà có thêm một chủ đề thú vị để thu hút du khách quốc tế.

Trên đây là quan điểm cá nhân và là góc nhìn hạn hẹp riêng của tui. Tức là góc nhìn từ dưới giếng tui nhìn lên.

Để có những góc nhìn bao quát, khách quan, khoa học và logic, chúng ta cần phải đọc từ nhiều nguồn uy tín, với tinh thần tỉnh táo, không thiên vị.

Xem Facebook

BẢN QUYỀN

Tôn trọng bản quyền là thể hiện tư tưởng văn minh. Xã hội càng phát triển thì việc tôn trọng bản quyền càng rõ nét và được quan tâm đúng mức.

Một kỹ sư CNTT viết ra một phần mềm thì người ấy sở hữu phần mềm đó. Trong phần mềm của anh ta nếu có sử dụng hình ảnh của người khác thì anh ta phải xin phép hoặc mua.

Một nhạc sỹ sáng tác một bài hát thì người ấy sở hữu bài hát đó. Nếu nhạc sỹ ấy có dùng lời (lyrics) của người khác thì anh ta phải xin phép hoặc mua.

Một nhà văn sáng tác một tác phẩm văn học thì người ấy sở hữu tác phẩm đó. Nếu trong tác phẩm của anh ấy có sử dụng hình ảnh của người khác thì anh ta phải xin phép hoặc mua.

Một nhà thiết kế tạo mẫu sáng tác ra một tác phẩm hay sản phẩm đồ họa thì người ấy sở hữu những sáng tạo đó. Nếu anh ta cần tư liệu thì phải xin phép hoặc tìm mua.

Một nhiếp ảnh gia sáng tác ra những bức ảnh thì người ấy sở hữu những bức ảnh đó. Nếu trong sáng tác của anh ấy có người mẫu thì phải mượn hoặc thuê người mẫu (chuyên nghiệp hoặc không chuyên).

Vấn đề phát sinh từ đây. Nếu trong ảnh có người mẫu thì nhiếp ảnh gia phải được sự đồng ý của người mẫu đó cho phép chụp.

Nếu nhiếp ảnh gia chụp người mẫu mà không xin phép thì NAG có được sử dụng các bức ảnh đó vào mục đích thương mại hoặc đưa bức ảnh ra công chúng không?

Một NAG bắt gặp một bà bán hàng rong ở lề đường và đưa máy ảnh lên chụp, hoàn toàn không xin phép. Thậm chí nhân vật trong ảnh không hề hay biết mình “được, bị” chụp. Hai người chẳng bao giờ gặp lại nhau nữa. NAG sau đó mang bức ảnh này đi bán. Liệu NAG kia có vi phạm vào điều luật nào đó liên quan đến quyền riêng tư, bản quyền hay sở hữu trí tuệ không?

Tui giả sử bà bán hàng đòi quyền lợi như những người mẫu chuyên nghiệp thì vấn đề phải được xử lý thế nào? Xin các cao nhơn chỉ giáo. Đa tạ.

Xem Facebook